♪ Kẻ không hiểu hỏi ta tìm gì, cười ta cuồng vọng<br />Chỉ có nàng xông vào bụi gai ôm lấy vết thương<br /> cánh bướm đỏ phá tan lưới trần đậu lại lòng ta<br />Từ nay chẳng còn lang bạt<br />...<br />Mỉm cười ngắm muôn nhà đèn hoa vừa thắp<br />Đổi lấy bốn phương thiên hạ thái bình, an vui dài lâu ♪
